Hình thành từ sự mâu thuẫn giữa hai thành phố lâu đời và phát triển nhất của Australia vì vậy mà cho đến nay thủ đô Canberra vấn là một thủ đô vắng vẻ, không thu hút dân cư như Melbourne hay Sydney.
Hình thành từ sự mâu thuẫn giữa hai thành phố lâu đời và phát triển nhất của Australia vì vậy mà cho đến nay thủ đô Canberra vấn là một thủ đô vắng vẻ, không thu hút dân cư như Melbourne hay Sydney.

Canberra, thủ đô vắng bóng những tòa cao ốc, thay vào đó là những con đường dầy đặc cây xanh.
Được quy hoạch hoàn toàn mới theo lối thành phố vườn, những toà cao ốc hoàn toàn vắng bóng ở Canberra, thay vào đó là những ngôi nhà được bảo bọc bởi cây cối tự nhiên. Khu vực cây xanh dầy đặc trong thành phố vì vậy mà Canberra luôn là lựa chọn đầu tiên cho những ai yêu thích thiên nhiên và môi trường trong lành.
30 xu/cây kem McDonald, đó là khám phá lớn nhất và thú vị nhất, theo tôi, ở cái xứ ‘Can-Bê-Ra’ này. Melbourne, những tưởng giá nửa đô một cây kem oạch đã là ‘bố tướng’, dè đâu nơi đây còn rẻ hơn nhiều. Bạn muốn biết lí do không? “Cái nơi này chỉ dành cho người già và công chức nhà nước thôi, mà họ thì có ăn kem mấy đâu, nên chắc phải bán rẻ vậy” – dẫn nguyên vẹn lời cô hướng dẫn viên bất đắc dĩ. “Vậy người trẻ đi đâu hết cả rồi?”, tôi thắc mắc. “Thì đến với Sydney hay Melbourne sống chứ sao”, bạn cười thoải mái. Nghe cũng logic ra trò. Chả biết đúng/sai? Chỉ thấy là đồ ăn nhanh có vẻ không được chuộng ở đây cho lắm, bằng chứng là quanh trung tâm Canberra chỉ có mỗi một hiệu McDonald, và chúng tôi đã phải đi rã cẳng thêm chừng 20 phút nữa mới nhìn thấy logo quen thuộc của gà rán KFC.
Thủ đô hành chính, 2 giờ chiều. Lúc này hầu hết các viên chức đang làm việc trong công sở, nhưng trên đường phố, cảm giác về sự tất bật vẫn hiện diện. Mọi người đi bộ rất nhanh, và vội vã tới mức không cần chờ đèn xanh dành cho người đi bộ bật sáng mới băng qua đường. Những con đường, như đã nói, nhỏ và không đông đúc xe cộ như Melbourne.

Canberra – một thủ đô nhỏ trong một quốc gia lớn, trong thủ đô nhỏ lại có một hồ nước quá lớn…
Hồ lớn trung tâm ở Canberra có tên là hồ Burley Griffin, theo tên của kiến trúc sư trưởng đã tạo nên bộ mặt Canberra hôm nay, dầu vậy, dường như mọi người vẫn ưa gọi là Hồ trung tâm hơn. “Như thể là biển hồ” – đó là ý nghĩ đầu tiên của tôi khi thấy nó từ xa. Quá lớn so với Canberra – một thủ đô nhỏ trong một quốc gia lớn.
Bàn chuyện lớn/nhỏ, chợt lại nhớ đến lời đùa vui gần đây được cư dân mạng truyền tai nhau: “Việt Nam, một đất nước rất nhỏ nhưng có những xếp hạng rất to. Trong đất nước rất nhỏ đó có một thủ đô rất to. Trong thủ đô rất to có những con đường rất nhỏ. Bên những con đường rất nhỏ có những ngôi biệt thự rất to. Trong những ngôi biệt thự rất to có những cô vợ nhỏ. Những cô vợ nhỏ là của các ông quan to. Những ông quan to có cái cặp rất nhỏ. Trong những cái cặp rất nhỏ có những dự án rất to. Những dự án rất to thì hiệu quả lại rất nhỏ. Hiệu quả rất nhỏ nhưng thất thoát thì rất to…”.
Ngẫm chuyện Canberra, tuy vẫn bị đánh giá là bé nhỏ, chán và buồn tẻ, nhưng Canberra lại là một thủ đô hành chính thuộc loại mẫu mực của thế giới và hoạt động cực kì hiệu quả với mục đích xây dựng chuyên biệt của nó ngay từ đầu thế kỉ XX. Và dù thành phố nhỏ, nhưng trong lòng nó lại có những toà nhà khổng lồ, ví dụ như trụ sở của Bộ Quốc phòng với khoảng 15 ngàn nhân viên hoạt động thường trực.

Tuy vẫn bị đánh giá là bé nhỏ nhưng Canberra lại là một thủ đô hành chính thuộc loại mẫu mực của thế giới.
Đêm Canberra xuống nhanh, mọi thứ có vẻ thú vị hơn ban ngày. Đêm vắng, và ít xe, cảm nhận Canberra dường như trọn vẹn hơn. Cảm giác về một thành phố trên đồi với những con đường dốc lên xuống. Cảm giác về một thủ đô được thiết kế cực kì hoàn hảo với những góc nhìn xuyên suốt và phóng khoáng. Cảm giác về một thủ đô hành chính thuần tuý và không gì khác… Tất cả đều đến với tôi khi đi trên những con đường vắng lặng của Canberra ban đêm.
Vòng xe lên núi Ainslie. Đêm khuya, ánh đèn pha rọi sáng hai bên đường. Xoạt, một con Kangaroo nhảy vèo qua con đường nhỏ và biến mất trong bụi rậm. Thảm cỏ ven đường, những gia đình thỏ trắng và thỏ xám cũng rủ nhau chạy rất nhanh, núp mình vào chỗ tối khi nghe tiếng động cơ ì ầm lướt tới. Chưa khi nào tôi thấy một nước Úc hoang sơ gần cạnh tới như thế.
Dừng sau những con dốc đứng ngoằn nghèo, xuống xe, tôi không tin nổi mắt mình nữa. Tôi đang được ngắm nhìn toàn cảnh Canberra về đêm. Không thể tin được là đẹp tới như vậy. Thủ đô nước Úc rực sáng phía dưới thung lũng trong đêm tối mênh mông, nổi bật một đường thẳng tắp nối Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh (War Memorial) và Toà nhà Quốc hội trên Đồi Thủ đô (Capital Hill). Phía dưới kia, Canberra trải dài và trong đêm, rộng lớn và đẹp đẽ.
