Bánh dứa Hồng Kông: Mềm xốp, thơm ngon đến “gây nghiện”

Giữa nhịp sống sôi động của Hồng Kông, bánh dứa vẫn giữ cho mình một chỗ đứng rất riêng trong lòng thực khách. Lớp vỏ mềm xốp, hương bơ sữa quyện cùng vị dứa chua ngọt vừa phải tạo nên sức hấp dẫn khó cưỡng, khiến ai nếm thử cũng dễ “ghiền”. Không cầu kỳ, không phô trương, bánh dứa Hồng Kông chinh phục người ăn bằng sự giản dị và hương vị thơm ngon đến mức “gây nghiện”.

Với nhiều “tín đồ” phim TVB, bánh dứa gần như là một hình ảnh quen thuộc đến mức chỉ cần thoáng thấy trên màn ảnh cũng đủ gợi lên không khí rất Hồng Kông. Trong những khung cảnh buổi sáng vội vã hay những buổi trà chiều chậm rãi, chiếc bánh dứa vàng ươm luôn xuất hiện như một chi tiết đời thường nhưng đầy sức gợi. Bánh dứa – Pineapple Bun, Boh Loh Baau, hay cách gọi thân thuộc theo tiếng Quảng Đông là “pố lố dầu” – từ lâu đã trở thành món điểm tâm ngọt truyền thống của Hồng Kông và Macau. Với người dân địa phương, đây không chỉ là món ăn lót dạ, mà còn là thói quen, là nhịp sinh hoạt gắn liền với đời sống đô thị sôi động nhưng vẫn giữ được những khoảng lặng rất riêng.

Điều khiến không ít khách du lịch lần đầu ngạc nhiên chính là cái tên “bánh dứa”. Trái với tưởng tượng, bánh hoàn toàn không có nhân dứa. Tên gọi ấy bắt nguồn từ hình dáng bên ngoài: mặt bánh nướng phồng lên, được khía thành những ô vuông nhỏ đều đặn, gợi liên tưởng đến lớp vỏ và những “mắt dứa” của trái cây nhiệt đới. Lớp vỏ vàng ruộm ấy không chỉ tạo nên dấu ấn thị giác đặc trưng, mà còn là lý do khiến bánh dứa trở nên khác biệt giữa vô vàn loại bánh ngọt khác trong ẩm thực Trung Hoa.

Lang thang trên các con phố của “xứ Hương Cảng”, từ khu Trung Hoàn nhộn nhịp đến những góc phố cũ ở Cửu Long, du khách có thể dễ dàng bắt gặp bánh dứa trong tủ kính của các tiệm bánh lâu đời hay quán trà truyền thống. Nhìn qua, bánh trông khá giản dị: một chiếc bánh tròn tròn, phồng nhẹ, sắc vàng ấm áp, không cầu kỳ trang trí. Nhưng chính sự mộc mạc ấy lại tạo nên sức hút rất riêng. Chỉ cần bánh vừa được đưa ra khỏi lò, mùi thơm của bơ, sữa và trứng lan tỏa trong không khí cũng đủ khiến người qua đường khó lòng bước đi mà không ngoái lại.

Cắn một miếng bánh dứa, cảm giác đầu tiên là sự mềm xốp, tơi nhẹ của lớp vỏ, tan dần trong miệng. Hương vị không quá ngọt gắt mà dịu dàng, hài hòa, đủ để đánh thức vị giác mà không gây ngán. Đó là sự kết hợp tinh tế của những nguyên liệu rất cơ bản: trứng, bơ, sữa, bột mì – tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự khéo léo và kinh nghiệm của người thợ làm bánh. Bánh dứa vì thế trở thành món “ăn chơi” khoái khẩu, đặc biệt được yêu thích bởi những ai chuộng hương vị bánh ngọt kiểu Trung Hoa, nhẹ nhàng nhưng sâu vị.

Ẩn sau vẻ ngoài bình dị là cả một quy trình chế biến công phu. Để làm ra một chiếc bánh dứa đúng chuẩn, người thợ phải chuẩn bị hai loại bột khác nhau cho phần mặt bánh và phần đế. Phần mặt bánh thường được trộn từ đường, trứng, bột mì, sữa tươi, muối và bột nở, đánh kỹ cho đến khi hỗn hợp mịn, đồng nhất rồi đem ủ lạnh để bột đạt độ ổn định cần thiết. Khi bột nở đạt độ gấp đôi, thậm chí gấp hai đến hai rưỡi lần, mới được chia thành từng phần nhỏ đều nhau.

Phần đế bánh có công thức tương tự nhưng thêm bơ nhạt và không sử dụng bột nở, nhằm tạo kết cấu chắc hơn. Khi tạo hình, người thợ đặt phần bột đế bên dưới, khéo léo phủ lớp bột mặt lên trên sao cho bao kín hoàn toàn. Trước khi nướng, bánh được khía nhẹ các đường caro đặc trưng rồi phết một lớp lòng đỏ trứng, để khi vào lò, bánh nở bung, bề mặt tách nhẹ thành những ô vuông rõ nét và lên màu vàng sậm bắt mắt, gợi đúng hình ảnh quả dứa chín.

Theo thói quen truyền thống, bánh dứa ngon nhất là khi vừa ra lò, còn ấm nóng. Người Hồng Kông thường dùng dao rạch ngang thân bánh rồi kẹp vào đó một miếng bơ lạnh. Khi bơ tan chảy dần trong chiếc bánh nóng, vị béo ngậy hòa cùng lớp vỏ mềm xốp tạo nên cảm giác vừa thơm, vừa ngậy, vừa tròn vị. Ngày nay, một số quán còn sáng tạo thêm bằng cách ăn kèm dứa hoặc biến tấu với nhiều loại nhân, nhưng phiên bản cổ điển với bơ vẫn được xem là tinh túy nhất. Bánh dứa thường xuất hiện trên bàn ăn sáng hoặc trong bữa trà chiều, dù cũng có người e ngại vì hàm lượng chất béo và cholesterol không hề thấp.

Dẫu vậy, với nhiều người, bánh dứa không chỉ là một món ăn, mà là một phần ký ức và trải nghiệm văn hóa. Nếu đã có dịp du lịch Hồng Kông mà chưa một lần thưởng thức bánh dứa, hẳn đó sẽ là một thiếu sót khó bù đắp. Giữa thành phố hoa lệ, được ngồi trong một tiệm trà nhỏ, nhâm nhi ly trà nóng, cắn miếng bánh dứa mềm xốp, thơm lừng, ngắm dòng người hối hả ngoài phố, là khoảnh khắc đủ chậm để cảm nhận trọn vẹn nhịp sống và sự ngọt ngào rất riêng của “xứ Hương Cảng”.